廞庭自三山送荔枝分韵得缃字

宋代 刘学箕
炎精孕秀储气详,荔枝结实魁群芳。 我有犹子客南服,千里眷念情不忘。 星驰走寄一千颗,伏暑火炽劳取将。 筠篮初开气芬溢,稍觉四座浮清香。 骊珠璨烂光夺目,琱盘饤饾罗满堂。 先庙未献不敢嗅,色味虽鲜那敢赏。 少须祀毕分送似,宾友拉至纷攫攘。 降囊初剥拆霞缕,玉脸旋堂绽流天浆。 手持奈此水晶粒,地积更诧云锦裳。 海乡因记少日好,绕树食{左口右稻去禾}高价偿。 婆娑碧绿拥平野,丹苞縠皱晖朝阳。 初惊星火争燿熠,久讶彩凤争翱翔。 薰风吹开碧云叶,绿水宛类翻頳鲂。 只今老大将底用,食此感激意故长。 君不见方红陈紫列绀缃,三十二品裁中郎。 丁香核小味甘洁,何似钗头十八娘。 天生美实限南北,长安路远价愈强。 只今生食享至味,不数家渍监蒸方。 又不见宣靖文物全盛时,贡输不减开先唐。 輶车从横绣衣使,海内骚动封纸黄。 妙品人家那可得,置以走辙加浮航。 似闻供上祗纤悉,往往尽入公侯王。 骊山往事不古监,艮岳驯致烽烟狂。 祗今故老尚能说,空使悲愤萦肝肠。 书生不负医国手,赋成何日奏明光。 不如且唤呈姬辈,笑擘轻红入醉乡。
yán jīng yùn xiù chǔ xiáng   zhī jiē shí kuí qún fāng  
yǒu yóu nán   qiān juàn niàn qíng wàng  
xīng chí zǒu qiān   shǔ huǒ chì láo jiāng  
yún lán chū kāi fēn   shāo jué zuò qīng xiāng  
zhū càn làn guāng duó   diāo pán dìng dòu luó mǎn táng  
xiān miào wèi xiàn gǎn xiù   wèi suī xiān gǎn shǎng  
shǎo fēn sòng   bīn yǒu zhì fēn jué rǎng  
jiàng náng chū chāi xiá   liǎn xuán táng zhàn liú tiān jiāng  
shǒu chí nài shuǐ jīng   gèng chà yún jǐn shang  
hǎi xiāng yīn shǎo hǎo   rào shù shí   { zuǒ kǒu yòu dào   } gāo jià cháng  
suō 绿 yōng píng   dān bāo zhòu huī zhāo yáng  
chū jīng xīng huǒ zhēng yào   jiǔ cǎi fèng zhēng áo xiáng  
xūn fēng chuī kāi yún   绿 shuǐ wǎn lèi fān chēng fáng  
zhī jīn lǎo jiàng yòng   shí gǎn zhǎng  
jūn jiàn fāng hóng chén liè gàn xiāng   sān shí èr pǐn cái zhōng láng  
dīng xiāng xiǎo wèi gān jié   chāi tóu shí niáng  
tiān shēng měi shí xiàn nán běi   cháng ān yuǎn jià qiáng  
zhī jīn shēng shí xiǎng zhì wèi   shù jiā jiān zhēng fāng  
yòu jiàn xuān jìng wén quán shèng shí   gòng shū jiǎn kāi xiān táng  
yóu chē cóng héng xiù shǐ 使   hǎi nèi sāo dòng fēng zhǐ huáng  
miào pǐn rén jiā   zhì zǒu zhé jiā háng  
shì wén gōng shàng zhī xiān   wǎng wǎng jǐn gōng hòu wáng  
shān wǎng shì jiān   gèn yuè xùn zhì fēng yān kuáng  
zhī jīn lǎo shàng néng shuō   kōng shǐ 使 bēi fèn yíng gān cháng  
shū shēng guó shǒu   chéng zòu míng guāng  
qiě huàn chéng bèi   xiào bāi qīng hóng zuì xiāng