辛巳中秋旅亭独坐

元代 刘因
分光阴太盛,无力掩苍溟。大块供微黑,高天失旧青。 兴从愁外发,秋向露边零。点数山河影,依稀见草亭。
fēn guāng yīn tài shèng   yǎn cāng míng kuài gōng wēi hēi gāo   tiān shī jiù qīng    
xīng cóng chóu wài   qiū xiàng biān líng diǎn shù shān yǐng   jiàn cǎo tíng