新霜二首 其二

宋代 欧阳修
荒城草树多阴暗,日夕霜云意浓淡。长淮渐落见洲渚,野潦初清收潋滟。 兰枯蕙死谁复吊,残菊篱根争艳艳。青松守节见临危,正色凛凛不可犯。 芭蕉芰荷不足数,狼藉徒能污池槛。时行收敛岁将穷,冰雪严凝从此渐。 咿呦儿女感时节,爱惜朱颜屡窥鉴。惟有壮士独悲歌,拂拭尘埃磨古剑。
huāng chéng cǎo shù duō yīn àn   shuāng yún nóng dàn cháng huái jiàn luò jiàn zhōu zhǔ   lǎo chū qīng shōu liàn yàn
lán huì shuí diào   cán gēn zhēng yàn yàn qīng sōng shǒu jié jiàn lín wēi   zhèng lǐn lǐn fàn
jiāo shù   láng néng chí kǎn shí háng shōu liǎn suì jiāng qióng   bīng xuě yán níng cóng jiàn
yōu ér gǎn shí jié   ài zhū yán kuī jiàn wéi yǒu zhuàng shì bēi   shì chén āi jiàn