信饶道中雪

元代 吴师道
五载乐閒旷,闭关每安眠。祖行复言迈,迫此将残年。 江湖多北风,临流竟回船。连旬踏冻雪,驱马不得前。 锦溪何沦漪,芝山亦清妍。岂乏故人居,欲往无由缘。 漫漫四野白,青是谁家烟?仆夫慰饥面,呼酒还忻然。 我独不解饮,自苦谁汝怜。前途幸云迩,努力勤挥鞭。 职思在忧民,才薄志自坚。只应高人笑,胡不甘田园。
zài xián kuàng   guān měi ān mián xíng yán mài   jiāng cán nián
jiāng duō běi fēng   lín liú jìng huí chuán lián xún dòng xuě   qián
jǐn lún   zhī shān qīng yán rén   wǎng yóu yuán
màn màn bái   qīng shì shuí jiā yān   wèi miàn   jiǔ hái xīn rán
jiě yǐn   shuí lián qián xìng yún ěr   qín huī biān
zhí zài yōu mín   cái báo zhì jiān zhǐ yīng gāo rén xiào   gān tián yuán