新秋自喜信笔

宋代 曹勋
袅袅秋色来不悭,翩翻落叶铺阑干。 藏莺杜燕圃中静,庐叶藕花波水寒。 我生逢辰似陆贾,老去恨未归长安。 天公赐以八旬老,客况如寄僧家园。
niǎo niǎo qiū lái qiān   piān fān luò lán gān
cáng yīng yàn zhōng jìng   ǒu huā shuǐ hán
shēng féng chén shì jiǎ   lǎo hèn wèi guī cháng ān
tiān gōng xún lǎo   kuàng sēng jiā yuán