新秋有感

唐代 李中
门巷凉秋至,高梧一叶惊。渐添衾簟爽,顿觉梦魂清。 暗促莲开艳,乍催蝉发声。雨降炎气减,竹引冷烟生。 戍客添归思,行人怯远程。未逢征雁下,渐听夜砧鸣。 张翰思鲈兴,班姬咏扇情。音尘两难问,蛩砌月空明。
mén xiàng liáng qiū zhì   gāo jīng jiàn tiān qīn diàn shuǎng   dùn jué mèng hún qīng
àn lián kāi yàn   zhà cuī chán shēng jiàng yán jiǎn   zhú yǐn lěng yān shēng
shù tiān guī   xíng rén qiè yuǎn chéng wèi féng zhēng yàn xià   jiàn tīng zhēn míng
zhāng hàn xīng   bān yǒng shàn qíng yīn chén liǎng nán wèn   qióng yuè kōng míng