新秋病起
一叶落梧桐,年光半又空。秋多上阶日,凉足入怀风。
病瘦形如鹤,愁焦鬓似蓬。损心诗思里,伐性酒狂中。
华盖何曾惜,金丹不致功。犹须自惭愧,得作白头翁。
yī
一
yè
叶
luò
落
wú
梧
tóng
桐
,
nián
年
guāng
光
bàn
半
yòu
又
kōng
空
。
。
qiū
秋
duō
多
shàng
上
jiē
阶
rì
日
,
liáng
凉
zú
足
rù
入
huái
怀
fēng
风
。
。
bìng
病
shòu
瘦
xíng
形
rú
如
hè
鹤
,
chóu
愁
jiāo
焦
bìn
鬓
shì
似
péng
蓬
。
。
sǔn
损
xīn
心
shī
诗
sī
思
lǐ
里
,
fá
伐
xìng
性
jiǔ
酒
kuáng
狂
zhōng
中
。
。
huá
华
gài
盖
hé
何
zēng
曾
xī
惜
,
jīn
金
dān
丹
bù
不
zhì
致
gōng
功
。
。
yóu
犹
xū
须
zì
自
cán
惭
kuì
愧
,
dé
得
zuò
作
bái
白
tóu
头
wēng
翁
。
。