新秋

唐代 齐己
始惊三伏尽,又遇立秋时。露彩朝还冷,云峰晚更奇。 垄香禾半熟,原迥草微衰。幸好清光里,安仁谩起悲。
shǐ jīng sān jǐn   yòu qiū shí cǎi cháo hái lěng   yún fēng wǎn gèng
lǒng xiāng bàn shú   yuán jiǒng cǎo wēi shuāi xìng hǎo qīng guāng   ān rén mán bēi