新秋

金朝 郝俣
旅食京华困郁蒸,可人秋意又新晴。夜窗便觉风千里,晓镜从添雪数茎。 蝉噪不离羁客耳,燕归还动故园情。软红尘外西山色,乞与閒人眼暂明。
shí jīng huá kùn zhēng   rén qiū yòu xīn qíng chuāng biàn 便 jué fēng qiān   xiǎo jìng cóng tiān xuě shù jīng
chán zào ěr   yàn guī huán dòng yuán qíng ruǎn hóng chén wài 西 shān   xián rén yǎn zàn míng