辛卿有言雨则清润晴则清和昌甫因为五字次韵呈之

宋代 韩淲
雅俗岂殊调,今古信一时。晴雨草木长,摸索皆我诗。 善来子赵子,身世忽若遗。顾瞻绝代人,乘闲有幽期。 和润见名理,处处清气随。坐卧泉乱鸣,孟夏凉侵肌。 睡馀供茗事,禅榻鬓成丝。进退出处间,何心玩易羲。
shū diào   jīn xìn shí qíng cǎo zhǎng   suo jiē shī    
shàn lái zhào zi   shēn shì ruò zhān jué dài rén chéng   xián yǒu yōu    
rùn jiàn míng   chù chù qīng suí zuò quán luàn míng mèng   xià liáng qīn    
shuì gōng míng shì   chán bìn chéng jìn tuì chū 退 chǔ jiān   xīn wán