新晴野步

宋代 陆游
吹尽浮云旋作晴,郊原高下水纵横。 烟芜漫漫如添色,谷鸟关关已变声。 迨酒贱时须痛饮,得人扶处尽闲行。 隔湖遥指兰亭路,邻叟追随羡眼明。
chuī jǐn yún xuán zuò qíng   jiāo yuán gāo xià shuǐ zòng héng
yān màn màn tiān   niǎo guān guān biàn shēng
dài jiǔ jiàn shí tòng yǐn   rén chù jǐn xián xíng
yáo zhǐ lán tíng   lín sǒu zhuī suí xiàn yǎn míng