新晴散步

清代 薛时雨
雨中度残秋,阴霾倏弥月。新晴偶散步,芳草久衰歇。 途遇郭外农,羸瘦见筋骨。家垦五亩田,无牛自开掘。 晚禾将上口,淫霖悉漂没。又愆树麦期,春花难望发。 租赋县官催,羞徭里正讦。终岁无一饱,反受不毛罚。 防秋大徵兵,不如去为卒。我心本清闲,闻之呼咄咄。 旧为牧民吏,有触辄臲卼。不忧边氛狂,但恐民力竭。 今无采风使,诗成搔白发。
zhōng cán qiū   yīn mái shū yuè xīn qíng ǒu sàn   fāng cǎo jiǔ shuāi xiē
guō wài nóng   léi shòu jiàn jīn jiā kěn tián   niú kāi jué
wǎn jiāng shàng kǒu   yín lín piāo méi yòu qiān shù mài   chūn huā nán wàng
xiàn guān cuī   xiū yáo zhèng jié zhōng suì bǎo   fǎn shòu máo
fáng qiū zhēng bīng   wèi xīn běn qīng xián   wén zhī duō duō
jiù wèi mín   yǒu chù zhé niè yōu biān fēn kuáng   dàn kǒng mín jié
jīn cǎi fēng shǐ 使   shī chéng sāo bái