新晴偶出

宋代 林景熙
琴床茶鼎澹相依,偶为寻僧出笔扉。 风动松枝山鹊语,雪消菜甲野虫飞。 看花春入桄榔杖,听瀑寒生薜荔衣, 古寺无人云漠漠,溪行唤得小船归。
qín chuáng chá dǐng dàn xiāng   ǒu wèi xún sēng chū fēi  
fēng dòng sōng zhī shān què   xuě xiāo cài jiǎ chóng fēi  
kàn huā chūn guāng láng zhàng   tīng hán shēng  
rén yún   xíng huàn xiǎo chuán guī