新晴二绝

宋代 王炎
初春欲暖未全暖,小雨妨晴还得晴。 多谢东风旧相识,少年乐事已寒盟。
chū chūn nuǎn wèi quán nuǎn   xiǎo fáng qíng hái qíng  
duō xiè dōng fēng jiù xiāng shí   shào nián shì hán méng