新晴读樊川诗

宋代 杨万里
江妃瑟里芰荷风,净扫痴云展碧穹。 嫩热便嗔疏小扇,斜阳酷爱弄飞虫。 九千刻里春长雨,万点红边花又空。 不是樊川珠玉句,日长淡杀个襄翁。
jiāng fēi fēng   jìng sǎo chī yún zhǎn qióng  
nèn biàn 便 chēn shū xiǎo shàn   xié yáng ài nòng fēi chóng  
jiǔ qiān chūn zhǎng   wàn diǎn hóng biān huā yòu kōng  
shì fán chuān zhū   zhǎng dàn shā xiāng wēng