新晴爱月

唐代 陆畅
野性平生惟爱月,新晴半夜睹蝉娟。 起来自擘纱窗破,恰漏清光落枕前。
xìng píng shēng wéi ài yuè   xīn qíng bàn chán juān
lai bāi shā chuāng   qià lòu qīng guāng lào zhěn qián