新晴

宋代 陆游
雨叶玲珑晓日明,经旬风雨得初晴。 欹眠歇尽人间念,时听幽禽一两声。
líng lóng xiǎo míng   jīng xún fēng chū qíng
mián xiē jìn rén jiān niàn   shí tīng yōu qín liǎng shēng