新晴

宋代 陆游
夜雨空阶滴到明,山云忽敛作新晴。 门前月淡有檐影,墙外泥乾无屐声。 与世日疏愁易遣,入春得暖疾差平。 便当剩作沧洲趣,寄语沙鸥勿败盟。
kōng jiē dào míng   shān yún liǎn zuò xīn qíng
mén qián yuè dàn yǒu yán yǐng   qiáng wài qián shēng
shì shū chóu qiǎn   chūn nuǎn chà píng
biàn 便 dāng shèng zuò cāng zhōu   shā ōu bài méng