新晴

宋代 陆游
寂寂房栊鸟雀声,熏笼茶灶正施行。 繁花满树春才半,斜日穿云雨乍晴。 引睡书横犹在架,围棋客散但空枰。 病怀莫道伤幽独,小榼芳醪手自倾。
fáng lóng niǎo què shēng   xūn lóng chá zào zhèng shī xíng
fán huā mǎn shù chūn cái bàn   xié chuān 穿 yún zhà qíng
yǐn shuì shū héng yóu zài jià   wéi sàn dàn kōng píng
bìng huái 怀 dào shāng yōu   xiǎo fāng láo shǒu qīng