新晴

宋代 方岳
久雨村仍暝,新晴物自欣。 蝶翎穿户过,禽哢隔溪闻。 野径忙穿屐,山泥尽溅裙。 柳垂春寂寂,花落雪纷纷。 半月风雷雹,四郊烟水云。 画图寒不卷,林壑远难分。 好在鱼虾侣,甘同鸟兽群。 坞深藏曲折,灶冷郁氛氲。 野确多舂药,山庖少膳荤。 瓶储徵士粟,涧煮野人芹。 美可冰甆茹,香惟瓦甑醺。 鹰芽长及寸,猫笋重兼斤。 淡泊谙贫味,熹微策睡勲。 意行随远近,高卧送朝曛。 原隰桑麻沃,衡门卉木薰。 隐居捐世累,处士应星文。 诗忆春池草,书忘秘阁芸。 桐孙涵古色,柏子吐奇芬。 载籍悲千古,枰棋憖两军。 乌藤同寝饭,黄犊了耕耘。 目为蝇头眩,肱缘鹳嘴皲。 一科曾不补,四体正须勤。 陋巷瓢供饮,文穷砚待焚。 刚肠犹木强,皱面自靴纹。 夜帐猿孤愤,山篱犬怒狺。 怪哉空复咄,老矣尚何云。 我亦轻余子,人谁爱此君。 避喧方匿影,走俗枉劳筋。 日月双飞鸟,江湖一聚蚊。 相携聊醉去,酒不到刘坟。
jiǔ cūn réng míng   xīn qíng xīn  
dié líng chuān 穿 guò   qín lòng wén  
jìng máng chuān 穿   shān jǐn jiàn qún  
liǔ chuí chūn   huā luò xuě fēn fēn  
bàn yuè fēng léi báo   jiāo yān shuǐ yún  
huà hán juǎn   lín yuǎn nán fēn  
hǎo zài xiā   gān tóng niǎo shòu qún  
shēn cáng zhé   zào lěng fēn yūn  
què duō chōng yào   shān páo shǎo shàn hūn  
píng chǔ zhǐ shì   jiàn zhǔ rén qín  
měi bīng   xiāng wéi zèng xūn  
yīng zhǎng cùn   māo sǔn zhòng jiān jīn  
dàn ān pín wèi   wēi shuì xūn  
xíng suí yuǎn jìn   gāo sòng cháo xūn  
yuán sāng   héng mén huì xūn  
yǐn juān shì lèi   chǔ shì yìng xīng wén  
shī chūn chí cǎo   shū wàng yún  
tóng sūn hán   bǎi fēn  
zǎi bēi qiān   píng yìn liǎng jūn  
téng tóng qǐn fàn   huáng le gēng yún  
wéi yíng tóu xuàn   gōng yuán guàn zuǐ jūn  
céng   zhèng qín  
lòu xiàng piáo gōng yǐn   wén qióng yàn dài fén  
gāng cháng yóu jiàng   zhòu miàn xuē wén  
zhàng yuán fèn   shān quǎn yín  
guài zāi kōng duō   lǎo shàng yún  
qīng   rén shuí ài jūn  
xuān fāng yǐng   zǒu wǎng láo jīn  
yuè shuāng fēi niǎo   jiāng wén  
xiāng xié liáo zuì   jiǔ dào liú fén