新晴

明代 袁宏道
鸡鸣听远钟,凄清入寒峤。晓枕气微暄,纷纷檐鸟笑。 花香乍袭人,窗涌一痕照。温风泫露光,尘敛青天耀。 逸思如系鹰,系解心浩浩。出门见平湖,流水清面貌。 村酤白瘿杯,沿堤呼所好。
míng tīng yuǎn zhōng   qīng hán jiào xiǎo zhěn wēi xuān fēn   fēn yán niǎo xiào    
huā xiāng zhà rén   chuāng yǒng hén zhào wēn fēng xuàn guāng chén   liǎn qīng tiān yào   耀  
yīng   jiě xīn hào hào chū mén jiàn píng liú   shuǐ qīng miàn mào    
cūn bái yǐng bēi   yán 沿 suǒ hǎo