新晴

元代 贝琼
扶桑日上海门东,野绿山红在眼中。流水转龙分别浦,断云如鹤趁归风。 雪色一时开菡萏,秋声五月到梧桐。白头病客乡心折,独愧登楼赋未工。
sāng shàng hǎi mén dōng   绿 shān hóng zài yǎn zhōng liú shuǐ zhuǎn lóng fēn bié duàn   yún chèn guī fēng    
xuě shí kāi hàn dàn   qiū shēng yuè dào tóng bái tóu bìng xiāng xīn zhé   kuì dēng lóu wèi gōng