新晴

宋代 陆游
苦雨几终月,新晴喜夕阳。 扶行呼稚子,随意下茅堂。 草茂知獐健,巢新觉燕忙。 兴阑归亦好,袖手独焚香。
zhōng yuè   xīn qíng yáng  
xíng zhì   suí xià máo táng  
cǎo mào zhī zhāng jiàn   cháo xīn jué yàn máng  
xīng lán guī hǎo   xiù shǒu fén xiāng