新晴

宋代 陆游
雨断归云急,沙乾步屧轻。 风花娇作态,野水细无声。 社酒家家醉,春芜处处耕。 今朝公事少,一笑赋新晴。
duàn guī yún   shā qián xiè qīng  
fēng huā jiāo zuò tài   shuǐ shēng  
shè jiǔ jiā jiā zuì   chūn chù chù gēng  
jīn zhāo gōng shì shǎo   xiào xīn qíng