新葺茆堂

唐代 徐夤
剪竹诛茆就水滨,静中还得保天真。只闻神鬼害盈满, 不见古今争贱贫。树影便为廊庑屋,草香权当绮罗茵。 阶前一片泓澄水,借与汀禽活紫鳞。 耨水耕山息故林,壮图嘉话负前心。素丝鬓上分愁色, 络纬床头和苦吟。笔研不才当付火,方书多诳罢烧金。 同年二十八君子,游楚游秦断好音。
jiǎn zhú zhū máo jiù shuǐ bīn   jìng zhōng hái bǎo tiān zhēn zhǐ wén shén guǐ hài yíng mǎn  
jiàn jīn zhēng jiàn pín shù yǐng biàn 便 wèi láng   cǎo xiāng quán dāng luó yīn
jiē qián piàn hóng chéng shuǐ   jiè tīng qín huó lín
nòu shuǐ gēng shān lín   zhuàng jiā huà qián xīn bìn shàng fēn chóu  
luò wěi chuáng tóu yín yán cái dāng huǒ   fāng shū duō kuáng shāo jīn
tóng nián èr shí jūn   yóu chǔ yóu qín duàn hào yīn