新年自唱自和

宋代 戴复古
江山一夜雨,花柳九州春。 过节喜无事,谋懽要及辰。 年年仍岁岁,故故复新新。 把酒有馀恨,无从见古人。
jiāng shān   huā liǔ jiǔ zhōu chūn  
guò jié shì   móu huān yào chén  
nián nián réng suì suì   xīn xīn  
jiǔ yǒu hèn   cóng jiàn rén