新年

宋代 陆游
寄迹人间梦已长,新年脱帽始微霜。 坐中使气如秦侠,陌上行歌类楚狂。 扫榻欲招贫与语,杜门聊以醉为乡。 稽山剡曲虽堪乐,终忆祁连古战场。
rén jiān mèng zhǎng   xīn nián tuō mào shǐ wēi shuāng
zuò zhōng shǐ 使 qín xiá   shàng xíng lèi chǔ kuáng
sǎo zhāo pín   mén liáo zuì wèi xiāng
shān shàn suī kān   zhōng lián zhàn chǎng