辛卯春仲,阴雨连旬,梅英落飞,真花神一厄也。为赋怨言一律

明代 王瀛
玉骨冰肌世外姿,可堪风雨厄芳时。香消断陌春无分,影瘦横塘月未知。 湘水一天沉国士,燕山万里嫁名姬。何当领取飘零恨,羌笛声中细细吹。
bīng shì wài 姿   kān fēng è fāng shí xiāng xiāo duàn chūn fēn   yǐng shòu héng táng yuè wèi zhī
xiāng shuǐ tiān chén guó shì   yān shān wàn jià míng dāng lǐng piāo líng hèn   qiāng shēng zhōng chuī