新柳

宋代 何绛
一堤杨柳傍旗亭,几日春风吹又生。细叶乍分微有色,垂条欲长渐多情。 依依晓岸含烟浅,濯濯河桥别思盈。忽忆数株栽户外,十围归去恐将成。
yáng liǔ bàng tíng   chūn fēng chuī yòu shēng zhà fēn wēi yǒu chuí   tiáo zhǎng jiàn duō qíng    
xiǎo àn hán yān qiǎn   zhuó zhuó qiáo bié yíng shù zhū zāi wài shí   wéi guī kǒng jiāng chéng