新柳

明代 杨基
浓如烟草淡如金,濯濯姿容袅袅阴。 渐软已无憔悴色,未长先有别离心。 风来东面知春浅,月到梢头觉夜深。 惆怅吴宫千万树,乱鸦疏雨正沉沉。
nóng yān cǎo dàn jīn   zhuó zhuó 姿 róng niǎo niǎo yīn
jiàn ruǎn qiáo cuì   wèi zhǎng xiān yǒu bié xīn
fēng lái dōng miàn zhī chūn qiǎn   yuè dào shāo tóu jué shēn
chóu chàng gōng qiān wàn shù   luàn shū zhèng chén chén