新理松坞草堂

明代 顾璘
家世本吴趋,明代徙东楚。服勤传素业,展转力田亩。 逮余薄劣资,怀笔干斗釜。鴳翼希鹏图,抢榆唯自苦。 眇哉竹帛心,仰负三圣主。解龟返田园,荒凉旧茅宇。 羸躯倦城邑,衰志慕林薮。伐木理摧栋,荷杵筑环堵。 苟完栖故书,所重守先墓。岩崿倏生姿,卉木咸就序。 流云畅疏襟,清风待挥麈。但恐尼父讥,垂老学农圃。
jiā shì běn   míng dài dōng chǔ qín chuán   zhǎn zhuǎn tián
dǎi báo liè   huái 怀 gàn dòu yàn péng   qiǎng wéi
miǎo zāi zhú xīn   yǎng sān shèng zhǔ jiě guī fǎn tián yuán   huāng liáng jiù máo
léi juàn chéng   shuāi zhì lín sǒu cuī dòng   chǔ zhù huán
gǒu wán shū   suǒ zhòng shǒu xiān yán è 崿 shū shēng 姿   huì xián jiù
liú yún chàng shū jīn   qīng fēng dài huī zhǔ dàn kǒng   chuí lǎo xué nóng