新凉

宋代 陆游
家住山阴剡曲傍,一番风雨送新凉。 亦知病得清秋健,无奈愁随独夜长。 日落川原横惨淡,月明洲渚远苍茫。 老民无复忧时意,齿豁头童只自伤。
jiā zhù shān yīn shàn bàng   fān fēng sòng xīn liáng
zhī bìng qīng qiū jiàn   nài chóu suí zhǎng
luò chuān yuán héng cǎn dàn   yuè míng zhōu zhǔ yuǎn cāng máng
lǎo mín yōu shí   chǐ 齿 huō tóu tóng zhī shāng