新开北原

宋代 张耒
山深草木多,春夏废翦剔。 北原有高溪,经岁不蹑屐。 阴根走重险,飞蔓密如织。 交柯不容鸟,老枿顽若石。 由兹废登眺,幽致莽萧瑟。 杖藜每独往,驻立为叹息。 穷秋九月衰,霜过万叶赤。 北风始驱除,蒙翳遭搏击。 乘时集吾徒,斤斧必谨饬。 攀缘穷翦伐,上下恣搜剔。 霜芒落劲节,巨劚剖坚植。 蛟龙脱鳞须,犀兕遗骨革。 薪蒸不足道,椽栋固委积。 纷纭一日劳,既暮岩薮辟。 寒篁露幽翠,佳木呈秀色。 高台忽平敞,快步失荆棘。 巉巉女几峰,次第见晴碧。 遥村暮烟合,乌鸟寒寂历。 纵横目前景,指顾归咫尺。 兹焉遂忘返,渐可携尊席。 人间有能事,功效在勤力。 恶深当痛治,秽尽善斯得。 经年滞穷谷,庶以娱朝夕。 题诗寄初终,抚事心有激。
shān shēn cǎo duō   chūn xià fèi jiǎn  
běi yuán yǒu gāo   jīng suì niè  
yīn gēn zǒu zhòng xiǎn   fēi màn zhī  
jiāo róng niǎo   lǎo niè wán ruò shí  
yóu fèi dēng tiào   yōu zhì mǎng xiāo  
zhàng měi wǎng   zhù wèi tàn  
qióng qiū jiǔ yuè shuāi   shuāng guò wàn chì  
běi fēng shǐ chú   méng zāo  
chéng shí   jīn jǐn chì  
pān yuán qióng jiǎn   shàng xià sōu  
shuāng máng luò jìn jié   zhú pōu jiān zhí  
jiāo lóng tuō lín    
xīn zhēng dào   chuán dòng wěi  
fēn yún láo   yán sǒu  
hán huáng yōu cuì   jiā chéng xiù  
gāo tái píng chǎng   kuài shī jīng  
chán chán fēng   jiàn qíng  
yáo cūn yān   niǎo hán  
zòng héng qián jǐng   zhǐ guī zhǐ chǐ  
yān suì wàng fǎn   jiàn xié zūn  
rén jiān yǒu néng shì   gōng xiào zài qín  
è shēn dāng tòng zhì   huì jìn shàn  
jīng nián zhì qióng   shù zhāo  
shī chū zhōng   shì xīn yǒu