新居凿井饮之味殊清胜因成一首

宋代 冯时行
丹砂黄菊莫年须,清净玄功世恐无。 千里长源开地脉,数篙寒影落金枢。 蛰龙雨气通沧海,丹凤秋风老碧梧。 事业正应归鼎饪,更分清韵入冰壶。
dān shā huáng nián   qīng jìng xuán gōng shì kǒng
qiān zhǎng yuán kāi mài   shù gāo hán yǐng luò jīn shū
zhé lóng tōng cāng hǎi   dān fèng qiū fēng lǎo
shì zhèng yīng guī dǐng rèn   gèng fēn qīng yùn bīng