新江行寿张宪亨泉

宋代 吴泳
君不见尧时伯禹作司空,应龙尾画江道通。 又不见秦时李冰作太守,犀牛厌胜水晶走。 蜀江开凿四万八千载,二后英灵俨如在。 虽然陵谷有变迁,不响东流不曾改。 西岷山,南溷崖, 神营化造如划开。蜀人好怪漫弗省, 龙岂能智犀岂能禳菑。年来江塞崖据险, 水束三川激如箭。阳侯吸哦佛不灵, 黑砺磨牙蚖吐焰。五月尾, 六月头,瓜蔓水退, 礬山水流。中间青沫最湍驶。 风雨瞬息能湛舟。鲛人渊客弗敢睨, 而况商妇能无愁。怀哉古人智如此, 胡不铲尽白险直使平如洲。使家河源来, 弭节青衣国。横槎展拓万里天, 力浚江南障江北。百夫荷锸, 千夫荷锄,号召海若同凿疏。 经营不越四弦望,白练剪出澄江图。 轻轺晨兴亦劳苦,绣烂衣明湿烟雨。 不惟佛滩之耻可湔雪,名与离堆传之万万古, 乃知天地间,靡事不可为。 若鸟兽草木,驱虎豹象犀。 藏冰朌冰凌人掌,出火内火烜氏司。 吾身代天事,到手那得辞。 决川道海亦常理,灶门老卑婢不惯骇且疑。 好将新江水,都为一洗之。 浮云空,宝鉴净, 公之寿兮,如江之永。 不妨桂棹木兰船,陶写流光入觞咏。 花泉有客空抱弦,曾拊三叠逢胎仙, 寄咏孤云断鸿边。
jūn jiàn yáo shí zuò kōng   yìng lóng wěi huà jiāng dào tōng  
yòu jiàn qín shí bīng zuò tài shǒu   niú shèng shuǐ jīng zǒu  
shǔ jiāng kāi záo wàn qiān zǎi   èr hòu yīng líng yǎn zài  
suī rán líng yǒu biàn qiān   xiǎng dōng liú céng gǎi  
西 mín shān   nán hùn  
shén yíng huà zào huà kāi shǔ rén hǎo guài màn shěng    
lóng néng zhì néng ráng zāi nián lái jiāng sāi xiǎn    
shuǐ shù sān chuān jiàn yáng hòu ó líng    
hēi yuán yàn yuè wěi    
liù yuè tóu   guā wàn shuǐ tuì 退  
fán shān shuǐ liú zhōng jiān qīng zuì tuān shǐ    
fēng shùn néng zhàn zhōu jiāo rén yuān gǎn    
ér kuàng shāng néng chóu huái zāi 怀 rén zhì    
chǎn jǐn bái xiǎn zhí shǐ 使 píng zhōu shǐ jiā 使 yuán lái    
jié qīng guó héng chá zhǎn tuò wàn tiān    
jùn jiāng nán zhàng jiāng běi bǎi chā    
qiān chú   hào zhào hǎi ruò tóng záo shū  
jīng yíng yuè xián wàng   bái liàn jiǎn chū chéng jiāng  
qīng yáo chén xīng láo   xiù làn míng shī 湿 yān  
wéi tān zhī chǐ jiān xuě   míng duī chuán zhī wàn wàn  
nǎi zhī tiān jiān   shì wèi  
ruò niǎo shòu cǎo   bào xiàng  
cáng bīng fén bīng líng rén zhǎng   chū huǒ nèi huǒ xuǎn shì  
shēn dài tiān shì   dào shǒu de  
jué chuān dào hǎi cháng   zào mén lǎo bēi guàn hài qiě  
hǎo jiāng xīn jiāng shuǐ   dōu wèi zhī  
yún kōng   bǎo jiàn jìng  
gōng zhī shòu 寿   jiāng zhī yǒng  
fáng guì zhào lán chuán   táo xiě liú guāng shāng yǒng  
huā quán yǒu kōng bào xián   céng sān dié féng tāi xiān  
yǒng yún duàn hóng 鸿 biān