新嫁别

宋代 范端臣
邻家新妇谁家女,昨日嫁来今日去。徘徊欲去呼问之,何乃遽遭姑舅怒。 妇欲致词先泪雨,妾在村东年十五。长成只待嫁良人,不识人间离别苦。 妾从五岁遭乱离,频年况逢年凶饥。母躬蚕桑父锄犁,耕无馀粮织无衣。 十年辛苦寸粒积,倒箧倾囊资女适。岂知薄命嫁良人,招得偷儿夜穿壁。 晓看奁橐无馀遗,罗绮不见空泪垂。公姑忌妾遣妾去,欢意翻成长别离。 公姑遣妾妾难住,出门惘失来时路。不恨良媒恨妾身,生离不为夫征戍。 我闻此语长嗟咨,谁知贼遣人分离。抚人捕贼官乃职,纵贼不捕官何为。 妇言妾去君莫语,偷儿如鼠官如虎。
lín jiā xīn shuí jiā   zuó jià lái jīn pái huái wèn zhī   nǎi zāo jiù    
zhì xiān lèi   qiè zài cūn dōng nián shí zhǎng chéng zhǐ dài jià liáng rén   shí rén jiān bié    
qiè cóng suì zāo luàn   pín nián kuàng féng nián xiōng gōng cán sāng chú gēng   liáng zhī    
shí nián xīn cùn   dǎo qiè qīng náng shì zhī mìng jià liáng rén zhāo   tōu ér chuān 穿    
xiǎo kàn lián tuó   luó jiàn kōng lèi chuí gōng qiè qiǎn qiè huān   fān chéng zhǎng bié    
gōng qiǎn qiè qiè nán zhù   chū mén wǎng shī lái shí hèn liáng méi hèn qiè shēn shēng   wéi zhēng shù    
wén cháng jiē   shéi zhī zéi qiǎn rén fēn rén zéi guān nǎi zhí zòng   zéi guān wéi    
yán qiè jūn   tōu ér shǔ guān