新霁

宋代 吴山
新霁健草木,林塘肆芬芳。拂石竹阴晚,地幽人亦凉。 远天自空静,蝉风吹夕阳。
xīn jiàn cǎo   lín táng fēn fāng shí zhú yīn wǎn   yōu rén liáng    
yuǎn tiān kōng jìng   chán fēng chuī yáng