新篁 其一

清代 屈大均
粉箨春初解,风多压向西。阴生双野岸,绿杀一花溪。 笋迸云根乱,梢横水影低。青光教斫取,诗向腻香题。
fěn tuò chūn chū jiě   fēng duō xiàng 西 yīn shēng shuāng àn   shā 绿 huā    
sǔn bèng yún gēn luàn   shāo héng shuǐ yǐng qīng guāng jiào zhuó shī   xiàng xiāng