新荷叶

宋代 李清照
薄露初零,长宵共、永书分停。绕水楼台,高耸万丈蓬瀛。芝兰为寿,相辉映、簪笏盈庭。花柔玉净,捧觞别有娉婷。 鹤瘦松青,精神与、秋月争明。德行文章,素驰日下声名。东山高蹈,虽卿相、不足为荣。安石须起,要苏天下苍生。
báo chū líng   cháng xiāo gòng yǒng shū fēn tíng rào shuǐ lóu tái   gāo sǒng wàn zhàng péng yíng zhī lán wéi shòu 寿   xiāng huī yìng zān yíng tíng huā róu jìng   pěng shāng bié yǒu pīng tíng
shòu sōng qīng   jīng shén qiū yuè zhēng míng xíng wén zhāng   chí xià shēng míng dōng shān gāo dǎo   suī qīng xiàng wèi róng ān shí   yào tiān xià cāng shēng