辛亥孟夏二十八日三兄嘉经归葬东淘

清代 吴嘉纪
二兄呼五弟,荷锄随我发。尔我将老死,应收三弟骨。 行行见废墟,荆棘何翳郁。饥鸢啄狸骼,野蔓牵人膝。 二十八年来,始有家人迹。朽榇在何处,形骸杂土木。 肢体拾容易,砂砾乱爪脊。拨剔到天暝,全躯乃无缺。 呜呼甲申岁,兄祸生仓卒。身饱强横手,命尽少壮日。 官长来相视,行路色惨戚。磊磊仇人头,指日白刃割。 哀笳忽四起,铁骑来万匹。野积战士尸,城流杀人血。 群凶出狱门,亦各操鈇钺。依倚猛虎区,见者咸竦栗。 饮恨归去来,待时卧蓬筚。次男名瑶琴,襁褓兄爱惜。 众谋立为嗣,此支庶不歇。四岁离所生,命仰伯母活。 不悟大人心,怜女不怜侄。绮襦拥外孙,儿也足无袜。 弱肤受风霜,氋发丛虮虱。惫极走还归。持抱生母泣。 我时实贫窘,寸心与谁说。今年儿齿壮,摧残膺疢疾。 媒妁不议婚,徭役长被责。敢望吾宗大,仍愁兄祀绝。 冤魂久飘零,今日就窀穸。薆薆乡树近,沃沃水茭碧。 死者抱痛眠,生者吞声哭。报仇事已矣,斜阳遍阡陌。
èr xiōng   chú suí ěr jiāng lǎo yīng   shōu sān    
xíng xíng jiàn fèi   jīng yuān zhuó   màn qiān rén    
èr shí nián lái   shǐ yǒu jiā rén xiǔ chèn zài chǔ xíng   hái    
zhī shí róng   shā luàn zhǎo dào tiān míng quán   nǎi quē    
jiǎ shēn suì   xiōng huò shēng cāng shēn bǎo qiáng hèng shǒu mìng   jǐn shào zhuàng    
guān zhǎng lái xiāng shì   xíng cǎn lěi lěi chóu rén tóu zhǐ   bái rèn    
āi jiā   tiě lái wàn zhàn shì shī chéng   liú shā rén xuè    
qún xiōng chū mén   cāo yuè měng jiàn   zhě xián sǒng    
yǐn hèn guī lái   dài shí péng nán míng yáo qín qiǎng   bǎo xiōng ài    
zhòng móu wèi   zhī shù xiē suì suǒ shēng mìng   yǎng huó    
rén xīn   lián lián zhí yōng wài sūn ér      
ruò shòu fēng shuāng   méng cóng shī bèi zǒu hái guī chí bào shēng      
shí shí pín jiǒng   cùn xīn shuí shuō jīn nián ér chǐ zhuàng 齿 cuī   cán yīng chèn    
méi shuò hūn   yáo zhǎng bèi gǎn wàng zōng réng   chóu xiōng jué    
yuān hún jiǔ piāo líng   jīn jiù zhūn ài ài xiāng shù jìn   shuǐ jiāo    
zhě bào tòng mián   shēng zhě tūn shēng bào chóu shì xié   yáng biàn qiān