星斋远我出山,且盛夸我用世之才以相歆,动其意为我贫也,率赋答之 其一

唐代 全祖望
故人眷念萧寥况,珍重双鱼劝盍簪。屯女岂应重策马,蒙夫未必竟多金。 寸长尺短谁相谅,北马南辕我弗任。不道廿年叨雅素,尚将茅束诱春心。
rén juàn niàn xiāo liáo kuàng   zhēn zhòng shuāng quàn zān tún yīng zhòng   méng wèi jìng duō jīn
cùn cháng chǐ duǎn shuí xiāng liàng   běi nán yuán rèn dào niàn 廿 nián dāo   shàng jiāng máo shù yòu chūn xīn