星斋远我出山,且盛夸我用世之才以相歆,动其意为我贫也,率赋答之 其二

唐代 全祖望
诸公衮衮天衢上,容我山茨一古愚。耻学狂生相嫚骂,羞从涸辙乞呴嚅。 佐王经术归农圃,逐世声名厌顾厨。苦不自知吾岂敢,敢将一掷试微躯。
zhū gōng gǔn gǔn tiān shàng   róng shān chǐ xué kuáng shēng xiàng màn   xiū cóng zhé
zuǒ wáng jīng shù guī nóng   zhú shì shēng míng yàn chú zhī gǎn   gǎn jiāng zhì shì wēi