行吟

宋代 周弼
独行沙岸不相携,准拟沿溪更渡溪。 药蔓交加虫上下,柳花撩乱蝶高低。 杖头晓伴春云石,屐齿晴翻夜雨泥。 诗就随山为人写,等闲抽尽锦中题。
xíng shā àn xiāng xié   zhǔn yán 沿 gèng  
yào màn jiāo jiā chóng shàng xià   liǔ huā liáo luàn dié gāo  
zhàng tóu xiǎo bàn chūn yún shí   chǐ 齿 qíng fān  
shī jiù suí shān wéi rén xiě   děng xián chōu jǐn jǐn zhōng