行雪

宋代 赵文
夜寒枕席跳霰珠,夜深我睡霰亦无。 未晨仆起萦炊火,怪见满地琼瑶铺。 我行至此不得止,但倚红酒为先驱。 路逢十店九闭户,苦寒正自无薪刍。 终然著地即化去,造物何用劳工夫。 前山欲融未融处,玉龙浮动青珊瑚。 藤梢竹刺时点缀,寒食野花栖路隅。 小车行雪真有益,平生看画无此笔。
hán zhěn tiào xiàn zhū   shēn shuì xiàn  
wèi chén yíng chuī huǒ   guài jiàn mǎn qióng yáo  
xíng zhì zhǐ   dàn hóng jiǔ wèi xiān  
féng shí diàn jiǔ   hán zhèng xīn chú  
zhōng rán zhù huà   zào yòng láo gōng  
qián shān róng wèi róng chù   lóng dòng qīng shān  
téng shāo zhú shí diǎn zhuì   hán shí huā  
xiǎo chē xíng xuě zhēn yǒu   píng shēng kàn huà