行香子·玉立风尘

宋代 刘辰翁
玉立风尘。光动黄银。便谈文、也到夜分。无人烛下,壁上传神。记老婆心,寒士语,道人身。 极意形容,下语难亲。更万分、无一分真。醉翁去后,往往愁人。愿滴山泉,衔丘冢,化龙云。
fēng chén guāng dòng huáng yín biàn 便 tán wén dào fēn rén zhú xià   shàng chuán shén lǎo xīn   hán shì   dào rén shēn
xíng róng   xià nán qīn gèng wàn fēn fēn zhēn zuì wēng hòu   wǎng wǎng chóu rén yuàn shān quán   xián qiū zhǒng   huà lóng yún