行香子(梅)

宋代 黄升
寒意方浓。暖信才通。是晴阳、暗拆花封。冰霜作骨,玉雪为容。看体清癯,香淡伫,影朦胧。孤城小驿,断角残钟。又无边、散与春风。芳心一点,幽恨千重。任雪霏霏,云漠漠,月溶溶。
hán fāng nóng nuǎn xìn cái tōng shì qíng yáng àn chāi huā fēng bīng shuāng zuò   xuě wéi róng kàn qīng   xiāng dàn zhù   yǐng méng lóng chéng xiǎo 驿   duàn jiǎo cán zhōng yòu biān sàn chūn fēng fāng xīn diǎn   yōu hèn qiān zhòng rèn xuě fēi fēi   yún   yuè róng róng