行香子(叠韵)

宋代 刘辰翁
海水成尘。河水无银。恨幽明、我与公分。青山独往,回首伤神。叹魏阙心,磻石魄,汨罗身。 除却相思,四海无亲。识风流、还贺季真。而今天上,笑谪仙人。但病伤春,愁厌雨,泪看云。公尝谓余仙风道骨,不特文字为然,故屡著之,不敢忘。草窗,其族子也。
hǎi shuǐ chéng chén shuǐ yín hèn yōu míng gōng fēn qīng shān wǎng   huí shǒu shāng shén tàn wèi quē xīn   shí   luó shēn
chú què xiāng   hǎi qīn shí fēng liú hái zhēn ér jīn tiān shàng   xiào zhé xiān rén dàn bìng shāng chūn   chóu yàn   lèi kàn yún gōng cháng wèi xiān fēng dào   wén wéi rán   zhù zhī   gǎn wàng cǎo chuāng