行香子

宋代 赵鼎
草色芊绵。雨点阑斑。糁飞花、还是春残。天涯万里,海上三年。试倚危楼,将远恨,卷帘看。 举头见日,不见长安。谩凝眸、老泪凄然。山禽飞去,榕叶生寒。到黄昏也,独自个,尚凭阑。
cǎo qiān mián diǎn lán bān sǎn fēi huā hái shì chūn cán tiān wàn   hǎi shàng sān nián shì wēi lóu   jiāng yuǎn hèn   juàn lián kàn
tóu jiàn   jiàn cháng ān mán níng móu lǎo lèi rán shān qín fēi   róng shēng hán dào huáng hūn     shàng píng lán