行武担西南村落有感

宋代 陆游
骑马悠然欲断魂,春愁满眼与谁论?市朝迁变归芜没,涧谷谽*互吐吞。 一径松楠遥见寺,数家鸡犬自成村。 最怜高冢临官道,细细烟莎遍烧痕。
yōu rán duàn hún   chūn chóu mǎn yǎn shuí lùn   shì cháo qiān biàn guī méi   jiàn hān   tūn
jìng sōng nán yáo jiàn   shù jiā quǎn chéng cūn
zuì lián gāo zhǒng lín guān dào   yān shā biàn shāo hén