邢太保有鹤折翼以诗伤之客有记翎经冥三韵而

宋代 王安石
不为摧伤改性灵,静中犹见好仪形。 每怜今日长垂翅,却悔当时误翦翎。 医得旧创犹有法,相知多难岂无经。 稻粱且向人间觅,漠羡抟风起北冥。
wéi cuī shāng gǎi xìng líng   jìng zhōng yóu jiàn hǎo xíng
měi lián jīn zhǎng chuí chì   què huǐ dāng shí jiǎn líng
jiù chuàng yóu yǒu   xiāng zhī duō nàn jīng
dào liáng qiě xiàng rén jiān   xiàn tuán fēng běi míng